… những đổi thay, để hoàn thiện…
… những nỗ lực, để mang đến những gì tốt đẹp nhất…

Tango Hanoi xin trân trọng giới thiệu Hanoi Milonga, hanoian tango night/đêm tango cùng người hà nội

Hanoi Milonga được tổ chức với nỗ lực cao nhất, nhằm mang đến những đêm tango có chất lượng nhất, với không khí đậm đà tango: trang nhã, lịch sự, ấm cúng, sẻ chia, thân tình…

Đêm milonga mở đầu sẽ được tổ chức vào thứ 7 đầu tiên của năm kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội,

Thời gian: từ 8h30pm – 10h30pm, thứ 7 ngày 02/01/2010
Địa điểm: Góc Hà Nội, 21A/21 Phan Bội Châu, Hà Nội
Trang phục: Trang nhã cho tango
Phí Milonga: 25.000 VNĐ
DJ: Phú.

Hẹn gặp lại các bạn cùng tango
Tango Hanoi


| http://www.tango-hanoi.com
| tango.hanoi@gmail.com
| contacts: Ms Ly 0904 35 05 38 | Mr Kien 0944 070 077

Cho Hà Nội của ta – nơi tình yêu bắt đầu, nơi nỗi nhớ là vĩnh viễn, nơi đi đâu ta vẫn muốn trở về.

Ca khúc: Mong về Hà Nội
Sáng tác: Dương Thụ
Trình bày: Hồng Nhung
—–

Hà Nội của tôi, những ngày đi xa chợt lắng nghe một câu hát cũ mà lòng nao nao thương về nơi ấy, muốn được bay ngay về thủ đô yêu dấu, như đứa trẻ khát khao sà vào lòng mẹ, để được yêu thương, vỗ về, nựng nịu.

Hà Nội của tôi, yêu làm sao 36 phố phường thâm trầm vết thời gian, yêu làm sao Hồ Gươm xanh in bóng tháp Rùa, yêu làm sao những ngôi chùa thâm nghiêm như một khoảng lặng bình yên giữa lòng đô thị đang đổi mới, yêu làm sao những gương mặt người lạ lạ, quen quen, yêu làm sao những vần thơ, những câu hát muôn đời chẳng bao giờ xưa cũ.

Người ta viết về Hà Nội nhiều lắm, có những nhạc sỹ, có những nhà văn, nhà báo, nhà thơ, và có cả những kẻ đặt bút đơn thuần chỉ vì tình yêu dành cho thành phố nghìn năm tuổi – thứ tình yêu đã ăn sâu tự trong cốt tủy, thứ tình yêu nuôi dưỡng những tâm hồn, chắp cánh cho những ước mơ. Vẫn là Hồ Gươm, Tháp Rùa, vẫn là Hàng Ngang, Hàng Đào, Hàng Vải, vẫn sông Hồng, Tây Hồ, Ô Quan Chưởng; mùa hạ có tiếng ve, mùa thu có nắng, mùa đông sương giăng và xuân ngát hoa đào… Tất cả những điều ấy đều đi vào thơ nhạc có lẽ từ lâu lắm, nhưng ta có bao giờ thấy cũ, thấy “nhàm”?

Những con đường rất xanh của Hà Nội
Những cây bàng, cây me, cây cơm nguội.
Những con đường ngoại ô nắng chói.
Những con đường đầy hoa tháng sáu hè sang

Những phố phường rất xưa của Hà Nội
Những Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Vải
Những phố phường dọc ngang lối cũ
Những mái nhà ngẩn ngơ nỗi nhớ
Trên từng viên ngói vỡ

Có lẽ bài hát này được nhạc sĩ Dương Thụ viết trong những tháng ngày ở Sài Gòn, nơi ông lập nghiệp – một bài hát chất chồng nỗi nhớ và hoài niệm. Người nhạc sỹ của Hà Nội ấy nhớ gì khi “mong về Hà Nội”? Liệu có phải là một chiều đầy nắng dạo bước trên phố phường Sài Gòn tấp nập để nhớ về “những con đường rất xanh của Hà Nội; những cây bàng, cây me, cây cơm nguội; những con đường ngoại ô nắng chói; những con đường đầy hoa tháng sáu hè sang…”

Khúc hát nhấn nhá như bước chân người nghệ sỹ đang chầm chậm bước đi trên con đường mang tên ký ức. Trôi qua trong dòng xúc cảm của ông là một Hà Nội xanh ngát bóng cây, một Hà Nội thâm trầm cổ kính với 36 phố phường “dọc ngang lối cũ”, một Hà Nội mười hai tháng hoa thơm ngát từng dấu chân người lữ khách trở về…

Hà Nội của tôi, khi đi xa nỗi nhớ sẽ đong đầy. Ta nhớ hồ Gươm một chiều mùa thu chín, hương lộc vừng nồng nàn cả ngọn gió se; nhớ Hồ Tây hàng liễu buông mành, xanh mượt mà như tóc thề thiếu nữ; nhớ lắm những đường cây trên phố Phan Đình Phùng hay hàng xà cừ vút cao trên phố Hoàng Diệu, ta đã yêu nhau mùa lá rụng tơi bời…

Và em, em có nhớ không những ngày đông hoa trạng nguyên rực màu trên phố vắng, những tối về khuya chỉ còn ta với ánh đèn đường, thương lắm bờ vai người con gái khẽ run run nép vào ta đằng sau xe máy… Nỗi nhớ chất chồng nhau, nỗi nhớ ngẩn ngơ trên từng mái nhà, góc phố, nỗi nhớ xô nghiêng cả dòng thư ta viết vội: “Gửi cho em chút nắng ở trong này…”

Tôi mong về Hà Nội
Để nghe gió sông Hồng thổi
Để thương áo len cài vội
Một chiều đông rét mướt

Chắc hẳn nỗi nhớ phải da diết lắm, tình yêu phải nồng nàn lắm mới đủ để những sợi dây cảm xúc trong tâm hồn người nghệ sỹ rung lên, kết tinh thành những câu chữ đẹp đến nhường ấy, thơ đến nhường ấy. Dương Thụ gọi đó là một thứ ẩn ngữ trong âm nhạc – là cái không nói ra, im lặng và ở sâu trong một cõi nào đó. Cũng bởi thứ ẩn ngữ đó mà nghệ thuật luôn là mảnh đất khơi gợi trí tưởng tượng vô hạn của con người.

Nhiều người cho rằng “thương áo len cài vội” là niềm thương người nghệ sỹ tài hoa gửi cho một người con gái Hà Nội dịu dàng thanh lịch. Nhưng bản thân Dương Thụ thì lại nói rằng thực ra đó chỉ là một hình ảnh thoáng qua mà ông bắt gặp trên đường phố Hà Nội những năm 1970. Có thể là một cô gái Hà Nội e lệ dịu dàng trong tấm áo ngày lạnh, hay biết đâu là một người phụ nữ tảo tần trong cuộc mưu sinh? Âm nhạc là thế, chẳng ai cấm người ta tưởng tượng, chẳng ai cấm mỗi người có quyền nghĩ về nó, hiểu nó và cảm nhận nó theo cách riêng của mình.

Tôi mong về Hà Nội
Tìm lại tiếng ve ngày trẻ dại
Giọt sương sớm trên cành đào phai
Mùi hương ngát Nghi Tàm thuở ấy.

Chuyến hành hương mang tên nỗi nhớ của người nghệ sỹ ấy dường như đi qua cả bốn mùa. Người ta bắt gặp Hà Nội mùa xuân trên cánh hoa đào rực một sắc hồng tươi chợ Nghi Tàm những ngày giáp Tết, gặp mùa hè trong tiếng ve và chùm phượng vỹ, gặp mùa thu nắng chói đường ngoại ô và gió heo may thổi khắp mặt sông gầy, gặp mùa đông trên chiếc áo len một chiều rét mướt.

Và ta, ta cũng nhớ Hà Nội vào xuân em má thắm môi hồng, Hà Nội sang thu đi bộ trên vỉa hè nghe xôn xao lá đổ, Hà Nội những ngày hè oi ả, rủ nhau đi ăn kem Tràng Tiền ngọt cả gió hồ Gươm; Hà Nội mùa đông ấm nồng câu chuyện bên cốc trà nóng vỉa hè…

Hà Nội của ta, đi xa là sẽ nhớ, đi xa là sẽ mong về…

Tác giả: HOÀNG HẢI ANH,

http://www.tuanvietnam.net/2009-12-19-ha-noi-cua-ta-di-xa-la-se-nho-

Một ngày Hà Nội lập đông, ta bàng hoàng nhìn hàng cây già nua trút lá, những vệt nắng cuối mùa trên con đường chống chếnh, nhớ đến xót xa một nụ cười…

Ca khúc:

Những mùa đông yêu dấu (Sáng tác: Đỗ Bảo; Trình bày: Tấn Minh)

Lãng đãng chiều đông Hà Nội (Nhạc: Phú Quang; Thơ: Tạ Quốc Chương; Trình bày: Ngọc Anh)

Bài hát ru mùa đông (sáng tác: Dương Thụ; Trình bày: Hồng Nhung)

—–

Một ngày Hà Nội vào đông, ta một mình chạy xe trên đại lộ thênh thang bụi cuốn gót chân mùa, lặng nghe thành phố thở bằng tiếng gió lạnh căm vỗ về nỗi nhớ. Mùa đông dường như thấy dòng người không vội vã, cuộc đời bớt những xô bồ… Ta yêu Hà Nội tự bao giờ? Ngay cả lòng cũng không nhớ nữa!
Hình minh họa. Nguồn: Nhacvietplus

Ta yêu Hà Nội mùa đông, yêu những con đường mịt mù trong sương lạnh đến tê người, yêu cái giá rét đến cóng tay, để khát khao hơn một bờ vai ấm. Ta yêu Hà Nội mùa đông, yêu những buổi sáng thức dậy nhâm nhi ly cà phê nóng và lắng nghe những giai điệu viết cho thành phố một nghìn năm tuổi, viết cho những mùa đông yêu dấu, để khe khẽ thấy trái tim mình đập một nhịp bình yên.

Sương lạnh căm nóc nhà

Thẫm đen hàng cây đứng chơ vơ

Nối nhau về xa tít mờ

Nối nhau những khuôn mặt phố.

(Những mùa đông yêu dấu – Đỗ Bảo)

Đó là một chiều thênh thang gió, một mình dạo qua những phố cổ ngoằn ngoèo in bóng thời gian, lắng nghe qua ô cửa sổ nhà ai một khúc tự tình Đỗ Bảo. Chợt yêu đến thế giọng ca ngọt ngào của chàng ca sĩ vẫn hay hát những bài tình êm như gió và nhẹ như chút nắng vàng phai nơi góc phố mùa đông.

Phố vẫn chạy dài, kìa Hàng Ngang, Hàng Đào tấp nập người qua lại, Hàng Mã sặc sỡ trong sắc giấy đỏ xanh và những thứ đồ chơi trẻ em ngộ nghĩnh, Hàng Đường thơm mùi ô mai sấu gừng chua, cay, mặn, ngọt, là món quà vặt không thể thiếu trong cặp sách cô nữ sinh mỗi buổi đến trường, thèm được tấp vào quán quen trên phố Lương Văn Can xì xụp một bát mì vằn thắn, để lại nhớ cồn cào cái ngày xưa đòi mẹ mua mì gõ mỗi đêm đông…

Hà Nội nghìn năm là biết mấy đổi thay, cả những khuôn mặt phố cũng chẳng còn như trước. Nhưng có một điều có lẽ chẳng bao giờ thay đổi, đó là cái hồn cốt ngàn năm còn in trên từng viên gạch đã xỉn màu năm tháng, và phảng phất đâu đó trên mái tóc bạc phơ của bà cụ bán nước vối đầu ngõ nhỏ – nơi giao nhau của những con đường hun hút gió chạy dài về mãi phía tháng năm.

Hà Nội của tôi những mùa đông giá lạnh

Những con đường thanh vắng trong sương

Bước chân người đi không hối hả

Những khuôn mặt không vất vả

Đêm nào trong chăn ấm nghe mưa

Những mùa đông thấm thoắt thoi đưa

Nhớ đôi môi nào vẫn tươi hồng trong giá lạnh

(Những mùa đông yêu dấu)

Hà Nội mùa đông cho ta biết yêu thêm từng quán cóc vỉa hè – nơi người mẹ nghèo tảo tần nuôi ba con vào đại học; cho ta yêu từng con đường đẫm sương mỗi sớm còn in bóng dáng nhọc nhằn bàn tay chị lao công; cho ta yêu gánh hàng hoa thơm ngát giữa phố đông, ghé lại mua một vài bông hồng, chợt ấm lòng trước nụ cười cô bán hàng nghiêng nghiêng sau vành nón; yêu lắm những gương mặt người dưng nhạt nhòa trong giá lạnh, khi dừng đèn đỏ, có người khe khẽ nhắc mình quên tắt đèn xe…

Hà Nội mùa đông cho ta nhớ những buổi chiều tìm em trên phố cũ – chốn hẹn hò nay chỉ có mình ta với bức tường mốc meo màu rêu phủ, nghe đâu đây một tiếng lá rơi rất nhẹ, mùa đông khe khẽ trở mình. Ta lang thang hát tặng riêng mình bài ca ngày xưa mình cùng yêu thích. Phú Quang ơi, dường như ta mắc nợ nhạc người, mắc nợ những điều không bao giờ trọn vẹn, mắc nợ với những nhớ nhung, day dứt chẳng thể nguôi…

Chiều đông sương giăng phố vắng

Hàng cây lặng câm, tháp cổ mặc trầm

Ta còn chờ ai, nhạt phai sắc nắng

Heo may tan nhòa, bao giấc mơ xưa

Giờ em mong manh như khói,

Giờ ta nắng đã chiều rồi.

Tình xưa giờ như chiếc lá bay đi phương nào, tan tác muôn nơi…

(Lãng đãng chiều đông Hà Nội – Phú Quang)

Lại thêm một chiều đông Hà Nội lãng đãng, lãng đãng mây mù, lãng đãng sương, lãng đãng bước chân một kẻ lạc đường trong những chuyến hành hương về quá khứ. Phủ Tây Hồ vẳng một tiếng chuông xa, khói sương nơi nào bảng lảng, liệu có phải em đang đứng đó đợi ta, nơi cuối con đường những vạt nắng ngủ quên?

Thì em ơi, ta vẫn sẽ mãi đi tìm, qua chiều lại sang đêm những con đường vắng người qua lại. Giọt mưa phùn ướt áo ta mà con đường xa ngái, bước chân người… liệu có về lối cũ nữa không?

Đêm mùa đông đi trên con đường quen

Nghe tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ

Đâu hàng cây quạnh hiu phố cũ

Hà Nội ơi, đêm mùa đông, Hà Nội ơi…

Đi tìm em ta men theo thời gian

Qua tháng năm và mùa đông ấy

Cho dù xa lòng ta vẫn nhớ

Hà Nội ơi, đêm mùa đông, Hà Nội ơi…

(Đêm mùa đông Hà Nội – Hoàng Phúc Thắng)

Tiếng dương cầm lạnh và giọng hát Thùy Dung còn ám ảnh ta nhiều đêm đông Hà Nội buồn như thế. Hà Nội về đêm, những con đường se lại, phố cũng dài hơn. Hà Nội về đêm vẫn sáng ánh đèn. Từ ánh đèn đường vàng vọt, đìu hiu trên những đại lộ không người, đến ánh đèn mờ trong những quán bar, vũ trường ồn ào một cuộc sống xa hoa nhưng hư vô, phù phiếm; từ ánh đèn leo lét trên một chiếc xe đẩy bán ngô nướng, khoai nướng, đến ánh đèn tuýp sáng trắng của những quán ăn đêm; từ những ánh đèn biển hiệu quảng cáo sáng trưng đến những ánh sáng hiếm hoi còn tỏa ra từ một ô cửa kính mờ trên căn gác mái, nơi cậu sinh viên bộn bề bài vở, người nhạc sỹ miệt mài viết cho xong những nốt nhạc cuối cùng, hay đơn giản chỉ là một người còn thao thức… nhớ nhớ, thương thương…

Đâu đó trong đêm, giữa một Hà Nội phồn hoa những màu sắc thị thành, ta lại nhớ đến cồn cào một miền quê yêu dấu, nơi có những cánh đồng mùa này trơ cuống rạ, nước lạnh tím bàn chân mẹ lam lũ tảo tần. Nơi có đàn em thơ lớn lên bằng tiếng à ơi đưa võng, bằng cánh cò trong câu ca dao, bằng củ khoai, củ sắn, bằng cả âm thầm mẹ tưới tắm những yêu thương.

Mùa đông, mùa đông

Bài hát ru nghe buồn không, buồn không

Bờ đê, bờ đê

Dài mãi những con đường quê, đường quê

Thương con cò trắng bay, lạc lối trong mây trời

Thương em lạnh cóng môi

Bài hát ru nghe xa vời

Nhắn nhủ trời xanh khuất sau làn mây

Nhắn nhủ mùa xuân trốn sau hàng cây

(Bài hát ru mùa đông – Dương Thụ)

Ta nhớ cồn cào những triền đê hoa cỏ may thêu dệt nắng, nhớ con đường đất đỏ về làng bụi bám gót chân, những đêm gió bấc lùa qua cánh cửa gỗ kêu cọt kẹt, mẹ thương con khe khẽ lau nước mắt, năm nay mưa bão, mất mùa…

Mùa đông, cho ta về bãi sông Hồng bồi đắp những phù sa, cho ta gối đầu lên hoa cải vàng, mơ về những ngày xưa yêu dấu.

Em có nhớ không, để ta gửi cho chút đông Hà Nội? Không có em, Hà Nội ru ta bằng những khúc nhạc buồn…

Hoàng Hải Anh

Là giấy nhưng sao người ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay, trước khi chết có trăn trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ bảy bảy bốn chín ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ ba ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Được bảy ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần hai nghìn năm để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”.

Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (hai con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên “tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ hăng hái “phụ giúp” vợ mình.

Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của hai vợ chồng đã có “kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai ba tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%. Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người…

Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng, và rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”.

Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá… Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy. Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy…

Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có hai mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân – vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư?

Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa.

(Vivian sưu tầm)

Bên khung cửa sổ một quán café sang trọng, người nhạc sĩ bắt gặp những khoảnh khắc chân thực của cuộc sống thường ngày. Tất cả hóa thân thành những nốt nhạc kỳ diệu, nối kéo nhau thành một bản hòa tấu hoàn hảo về sự bình dị của thế giới xung quanh. Giai điệu tuyệt vời có thể khiến những thiên thần buồn bã nhất cũng phải lắng nghe và cảm nhận, rằng cuộc sống luôn tươi đẹp và không bao giờ hết hi vọng…

Sad Angel là bản nhạc thuộc thể loại Instrumental, nằm trong album nổi tiếng Without Words của nhà soạn nhạc xuất sắc người Nga, Igor Krutoi. Ông được đánh giá là một con người đầy tài năng và không ngừng sáng tạo trong nghệ thuật. Không chỉ là người viết nhạc hàng đầu tại Nga, từ năm 1990, Igor Krutoi tham gia tổ chức các chương trình âm nhạc cho các nghệ sĩ nước Nga và phương Tây, được đông đảo công chúng trong và ngoài nước đón nhận nồng hậu.

Ông là người sản xuất kênh truyền hình âm nhạc đầu tiên tại Nga và kênh phát thanh Love Radio cùng với hãng thu riêng ARS. Chính Igor Krutoi đã tổ chức thành công buổi biểu diễn của huyền thoại Michael Jackson tại Moscow vào giữa những năm 1990.

Dấu ấn thành công đầu tiên của Igor Krutoi là khi ông và Rimma Kazakova đồng viết bài hát nổi tiếng Madonna được Alexander Serov trình bày. Sau đó, ông đã viết hàng trăm tác phẩm âm nhạc được biết tới rộng rãi tại Liên bang Nga và cộng tác chặt chẽ với nhiều ngôi sao lớn như Alla Pugacheva, Valeri Leontyev, Irina Allegrova và Laima Vaikule.

Nhà soạn nhạc xuất sắc người Nga, Igor Krutoi. Ảnh: blogspot.com

Phát hành gần 40 album và tiêu thụ hơn 20 triệu bản, tên tuổi Igor Krutoi nhanh chóng được các tổ chức âm nhạc lớn tại Nga và trên thế giới khẳng định và đánh giá cao. Công chúng khắp nơi yêu mến những bài hát hay bản nhạc của ông bởi sự gần gũi, tinh tế, giàu cảm xúc trong mỗi tác phẩm, có thể kể tới You in my September, When I close my eyes, I miss you, even in my sleep, I like rain, The eyes of love hay A dream seen in a dream…
Dường như người ta tìm thấy một góc tâm hồn mình khi lắng nghe những giai điệu vừa thân quen vừa lôi cuốn. Igor Krutoi hóa thân thành những nhân vật đặc biệt để cảm nhận cuộc sống xung quanh và tái hiện chân thực trên từng nốt nhạc tài hoa.

Sad Angel được xem là bản nhạc thành công nhất của Igor Krutoi. Không cầu kỳ, không tráng lệ bởi kĩ xảo hiện đại, Sad Angel chỉ đơn thuần ghi lại những hình ảnh rất đỗi thường nhật qua ánh mắt của người nhạc sĩ bên khung cửa sổ. Tất cả hiện lên sinh động và đầy xúc cảm.

Một cô gái đang chờ người yêu, ông lao công đường phố, người bán dạo, một cô gái xinh đẹp, một tên ăn cắp, người đàn ông sang trọng, một cô gái đang buồn chán, nhóm nhạc dạo… Những hình ảnh vốn rất quen thuộc ấy như mỗi mảnh ghép của cuộc sống, như mỗi nốt nhạc không thể khuyết trong bản hòa tấu của người nghệ sĩ tài hoa.

Xem và nghe Sad Angel, lòng người như trùng lại và suy nghĩ dường như chậm hơn. Những cung bậc cảm xúc như nối tiếp nhau: buồn, vui, hạnh phúc, chán nản, thất vọng, vui tươi, xót xa… của hàng loạt số phận mà người nhạc sĩ bắt gặp. Gác lại những bộn bề, toan tính của công việc, Sad Angel khiến trái tim mỗi người tự vấn rằng, liệu có phải mình đã để trôi lãng những khoảnh khắc tưởng như vô nghĩa ấy, nhưng kỳ thực lại giá trị hơn rất nhiều những thứ vật chất khác.

Cuộc sống là vô vàn những mảng màu lắp ghép, đôi khi, ta vô tình lãng quên những điều bình dị vốn rất quen thuộc xung quanh, để khi nhận ra, ta biết mình đã để tuột khỏi tay, rồi nuối tiếc, rồi tự chất vấn mình, tự dằn vặt rằng tại sao, tại sao…

Những niềm vui nho nhỏ, những nỗi buồn mang mác tiếp nối nhau, đan xen những giây phút ấm áp, tươi vui. Giai điệu lúc nhẹ nhàng, trôi nổi, lúc trào dâng, da diết cùng những hình ảnh sinh động và đầy ý nghĩa. Một bản nhạc không hề được sắp đặt, không tiêu tốn thời gian, chỉ vô tình được sáng tác trong một một quán nhỏ, vậy mà khi hình ảnh đã khép lại và âm thanh đã kết thúc, sao dư âm vẫn ám ảnh đến lạ lùng.

Nghe Sad Angel, cuộc sống đối với mỗi người thêm quý giá hơn biết bao nhiêu, từng phút giây, từng khoảnh khắc được trân trọng và cảm nhận kỹ càng hơn…

Từng nốt nhạc được viết ra như thăng hoa cùng cảm xúc của chàng nhạc sĩ về những cảnh đời trước mắt. Tiếng saxophone hòa lẫn tiếng piano nhịp nhàng và da diết. Không gian dường quán dường như tan biến, chiếc bàn nhỏ trở thành những phím đàn cho ngón tay người nhạc sĩ lướt tinh tế và đầy ngẫu hứng. Igor Krutoi đã diễn như chính con người ông, một nhạc sĩ bắt gặp những hình ảnh đời thường nhưng gợi suy tư, ghi lại bằng âm nhạc và biến thành khúc biến tấu mạnh mẽ, đánh thức những giác quan đang mệt mỏi về vòng xoáy cuộc đời.

Những khoảnh khắc đẹp trong video Sad Angel.

Những khoảnh khắc đẹp trong video Sad Angel.

Sad Angel có không ít nụ cười, thậm chí giai điệu nhiều lúc rộn rã, hân hoan nhưng lắng lại sau cả bản nhạc dường như là những suy tư chất chứa, những băn khoăn, những dấu hỏi về cuộc đời, về khoảnh khắc ngắn ngủi không gọi thành tên. Sad Angel như một thông điệp “Hãy sống và cảm nhận”, nhắc nhở mỗi người đôi khi hãy để mình sống chậm hơn một chút để quan sát con người xung quanh, để lắng nghe những âm thanh rất đỗi thân thương, để tìm kiếm những vẻ đẹp bình dị, để gạn bớt những lo toan, vội vã trong tâm trí và để hi vọng về một ngày mai tươi mới.
Sad Angel gợi nhớ về lời dặn dò của nhà soạn nhạc Êđua Grigơ với cô gái có đôi mắt xanh trong tác phẩm Lẵng quả thông của nhà văn Pautopxki. “Cháu ạ, dù người ta có nói với cháu những gì đi nữa thì cháu hãy cứ tin rằng cuộc đời thật là kỳ diệu và tuyệt đẹp”. Sad Angel khiến người nghe thêm hi vọng, thêm yêu mến cuộc đời từ những điều gần gũi nhất.

Một tâm hồn héo úa gặp bản nhạc Sad Angel như tìm được nụ cười quý giá, như “bông hoa trắng ngần đã bừng nở trong tim”. Sad Angel nói riêng và Igor Krutoi nói chung đã mang tới những khoảnh khắc yên bình, những khoảng lặng suy tư về cuộc sống và niềm tin vào phía trước, bởi “luôn luôn có niềm hy vọng cho người nào bình tâm suy nghĩ về cuộc sống” (Katherine Logan).

Quỳnh Tấn

Tựa sách: Cuộc đời của Pi
Tác giả: Yann Martel
Ngôn ngữ: Tiếng Việt
Lĩnh vực: Văn học nước ngoài
Dịch giả: Trịnh Lữ
Năm xuất bản: 2004
Đơn vị xuất bản: Văn học
Số trang: 550
Giá sách: 59.000 VND

Tôi dịch xong Cuộc đời của Pi cách đây đã hơn 3 năm, đầu óc đã vướng bận với nhiều bản dịch văn chương khác, vậy mà mỗi lúc nhớ đến nó, trong lòng lại lấp lánh những câu chữ đầy hình ảnh và nhạc điệu về nhiều điều dường như chẳng liên quan gì đến nhau.

Đầu tiên thường là đoạn này: “Điều kì diệu đầu tiên khắc vào lòng ta sâu sắc nhất; những điều kì diệu đến sau chỉ vừa khít vào cái ấn tượng của buổi ban đầu.” Câu viết ấy trào lên rồi lặn đi như một làn sóng nhẹ, khiến tôi lại bâng khuâng không biết cái kì diệu đầu tiên của đời mình là gì, hoặc giả mình đã có nó hay chưa?

Đó là một trong những hạt ngọc mà tôi đã có được khi dịch Cuộc đời của Pi, những hạt ngọc mà tôi đã nói đến trong lời người dịch, rằng sẽ không thể bán được cho ai, nhưng chính vì vậy mà không bao giờ lo mất, và sẽ tỏa sáng mãi ở trong lòng.

Rồi tôi tưởng mình cũng là thằng bé Pi còn ẵm ngửa lần đầu được mẹ cho vào một ngôi đền: “… một vài tia sáng và bóng tối, một vài ánh lửa, những vệt màu vụt lóe lên, một cái gì đó thâm trầm và bí ẩn của ngôi đền đã đọng lại trong tôi. Một hạt giống của niềm hoan lạc tín ngưỡng, chưa bằng một hạt cải, đã được gieo vào và nẩy mầm trong tôi. Nó đã không ngừng lớn lên từ ngày ấy.”

Tôi vẫn thường tự hỏi mình có tín ngưỡng hay không? Nếu có thì tín ngưỡng của tôi là gì? Nếu không thì tại sao? Và khó trả lời hơn cả là: tại sao tôi lại tự hỏi những câu như thế?

Sau khi dạt vào bờ biển Mexico sau 227 ngày cùng nhau khổ nạn ngoài đại dương, con hổ Richard Parker đã dửng dưng bỏ Pi kiệt sức ở mép nước để chạy vào rừng. Tôi thấy mình là Pi trong cảnh ấy: “Tôi khóc như một đứa trẻ. Không phải vì đã qua cơn khổ nạn, mặc dù thế. Tôi khóc là vì Richard Parker đã rời bỏ tôi không có một cử chỉ nào cho phải phép. Thật khủng khiếp phải chia tay như thế. Tôi là người tin vào hình thức, vào sự hài hòa của trật tự. Khi có thể được, ta nhất thiết phải tạo được dáng dấp có ý nghĩa cho mọi vật. Ví dụ – tôi nghĩ – liệu câu chuyện của tôi có thể được viết lại với đúng một trăm chương thôi, không hơn không kém? Phải nói rằng có một thứ trong cái biệt hiệu Pi của tôi mà tôi rất ghét, ấy là con số đó dài vô tận. Cái quan trọng ở đời là phải kết thúc mọi thứ cho chỉnh chu. Có thế ta mới yên tâm mà đi được. Nếu không thì lúc nào trong ta cũng đầy những lời muốn nói mà chẳng bao giờ nói, và lòng ta sẽ nặng trĩu ân hận. Cuộc giã biệt không phải phép ấy đến giờ vẫn làm tôi đau đớn.”

Tôi đã có bao nhiêu cuộc giã biệt như thế? Và bạn nữa? Có ai thống kê được những chuyện như vậy trong chính cuộc đời mình?

Tôi nghĩ gì về tác phẩm văn chương này ư? Tôi không biết. Cuộc đời của Pi có ý nghĩa gì, nó có quan trọng không, có cần thiết cho tôi và cho bạn không?

Cho phép tôi được khoe một chuỗi ngọc nữa thôi trong cuốn sách này, đoạn tác giả ghi lại sau một lần trò chuyện với nhân vật Pi để chép lại câu chuyện cuộc đời anh: “Sau những lần tiếp chuyện anh, lúc nào tôi cũng thấy ngán ngẩm với ý thức bằng lòng ỉu xìu vốn đã thành đặc trưng của cuộc đời mình. Những từ gì anh dùng đã khiến tôi giật mình ấy nhỉ? A, đây rồi: những thực tế khô ran và không có men nở, câu chuyện hay hơn. Tôi lấy giấy bút ra và viết: ‘Những lời đầy ý thức thần thánh… một cuộc thức tỉnh của ý thức đạo đức, làm cho ta đột nhiên thấy rằng đó là điều quan trọng hơn nhiều so với việc hiểu biết được mọi vật; một cuộc xếp đặt lại vũ trụ theo những nguyên lí đạo đức chứ không phải tri thức; một giác ngộ rằng cái nguyên tắc nền tảng của sinh tồn chính là cái mà ta gọi là tình yêu…’ Tôi ngừng viết. Còn sự im lặng của Thượng đế thì sao? Tôi suy đi nghĩ lại, rồi viết tiếp: ‘Một trí tuệ, nhưng phải được thấm nhuần với cảm thức đáng tin về sự hiện diện, và về một mục đích tối hậu.’”

Cuộc đời của Pi khiến cho những viên ngọc vô hình tôi cóp nhặt được ở văn chương và cuộc đời va chạm nhau, khẳng định và chối bỏ nhau, tối đi và sáng lên bên cạnh nhau, xốn xang và trầm lắng.

Vâng, năm tháng sẽ cứ trôi qua, nhưng giờ đây, sau khi nói với bạn những điều vừa chợt đến với tôi như thế, tôi biết rằng câu chuyện ấy sẽ còn trở lại tâm trí tôi với những câu hỏi vô tận và chẳng chỉn chu chút nào.

Cái cách tôi nghĩ về nó như thế này là lí tính hay cảm tính? Tôi không biết. Tôi không phải là người phê bình văn chương. Hình như tôi chỉ có thể là một người dịch chuyện.

Người giới thiệu: Trịnh Lữ

Xin cảm ơn các bạn.
Hà Nội, 21 tháng 6 năm 2007
Caffee Văn học về chủ đề văn học dịch do Hội đồng Anh tổ chức.

link: http://www.sachhay.com/book/200902202031/cuoc-doi-cua-pi.aspx