Chúng ta thực sự đã không để ý đến thiên nhiên nữa. Ngay cả những người không phạm tội tàn phá thiên nhiên cũng đã lãng quên thiên nhiên. Chúng ta đã và đang bỏ qua cuốn sách khổng lồ nhất và kỳ diệu nhất: đó là thiên nhiên. Đó là cuốn sách mà chúng ta lẽ ra phải đọc ngày ngày với một niềm hứng khởi và thiêng liêng nhất. Có biết bao những bế tắc và những bất lực của chúng ta trong đời sống mà chúng ta không biết cách nào để trả lời và để đi qua. Thiên nhiên với đời sống kỳ diệu và giản dị của cây cỏ, của sông suối, của côn trùng, của muông thú, của mưa gió… đã mách cho chúng ta những lối đi như một sự giải phóng khỏi những bế tắc, những u buồn và những đau đớn mà chúng ta không hề để ý.

Mỗi khi mùa xuân đang bắt đầu đi những bước đầu tiên trên trái đất này thì tôi lại thường nhớ đến một điều vô cùng bé nhỏ như chẳng có liên quan gì đến cuộc sống của chúng ta. Đó là những câu, rau khúc bắt đầu nở trên cánh đồng của mùa đông khô cằn và câm lặng. Khi mỗi mùa rau khúc nở một màu trắng mơ hồ như sương đọng trên những cánh đồng thì trong tôi lại vang lên một câu hỏi. Câu hỏi năm nào cũng vang lên trong tôi và kéo dài mấy chục năm rồi. Một câu hỏi đơn giản đến mức hình như chẳng có ai một lần đặt câu hỏi đó trong cuộc đời mình: Làm thế nào mà những cây rau khúc bé bỏng thế kia lại có thể giữ được sự sống của chúng trong đất suốt một năm trời và đến một ngày lại thức dậy tràn đầy sự sống như thế? Những hạt rau khúc có lẽ chỉ nhỏ hơn cả một hạt cát. Chúng vùi sâu trong đất với mưa nắng, ngập lụt và bao biến động mà không bị giết chết. Ai cho những hạt rau khúc bé li ti kia sức mạnh phi thường đến như vậy?

Thiên nhiên với đời sống kỳ diệu và giản dị của cây cỏ, của sông suối, của côn trùng... đã mách cho chúng ta những lối đi như một sự giải phóng khỏi những bế tắc, những u buồn và những đau đớn mà chúng ta không hề để ý.Thực ra, tất cả những gì có trên thế gian này đều được ban cho một sức mạnh vô tận và những quyền phép kỳ diệu. Nhưng con người đã đánh mất đi quá nhiều những gì họ có. Chúng ta đang là những kẻ ấu trĩ về những “sáng tạo” của mình. Chúng ta đang nghĩ rằng chúng ta đang làm cho con người kỳ diệu với nhiều sức mạnh mà tổ tiên chúng ta không hề có. Nhưng nếu chúng ta bỏ ra một ngày để nhìn lại những gì cơ bản nhất mà người xưa đã làm thì chúng ta sẽ nhận ra rằng: chính chúng ta là những kẻ đang làm cho loài người thoái hóa. Rất nhiều công trình của người xưa còn để lại trên mặt đất này mà bây giờ cho dù chúng ta mang mọi tiền của và mọi phương tiện cũng không thể làm lại được. Và thực tế, chúng ta còn không hiểu được người xưa đã dựng lên những công trình đó như thế nào. Chỉ một ví dụ về phần tiếp giáp giữa hai phiến đá khổng lồ ở các kim tự tháp đã làm chúng ta trở thành những đứa bé con. Với diện tích khổng lồ của mặt hai phiến đá được giáp kít tới mức mà ngày nay với công nghệ kỹ thuật cao nhất trong việc mài, cắt, lắp ráp… chúng ta cũng không thể làm được. Nhiều nhà nghiên cứu đã kết luận rằng: những gì mà khoa học đang làm bây giờ chỉ là sự hồi phục một cách thưa thớt và yếu ớt những khả năng kỳ diệu của con người đã có.

Chúng ta không thể có khả năng dự báo động đất bằng những con chuột, chúng ta không thể xác định hướng bay bằng những con châu chấu, chúng ta không thể có được một tổ chức xã hội chặt chẽ và nghiêm minh bằng những con mối… Thực ra chúng ta được ban cho tất cả những khả năng kỳ diệu như cái hạt rau khúc, như những con chuột, châu chấu và những con mối kia… Nhưng chúng ta đã tự hủy diệt tất cả những điều kỳ diệu ấy trong chính con người mình. Chúng ta bị vùi trong bóng tối và rác rưởi của những dục vọng thấp hèn, của những hận thù điên loạn, của những cuộc chiến tranh ngập máu… mà không có khả năng vượt qua. Thỉnh thoảng chúng ta lại đứng một cách tội nghiệp trước những điều kỳ diệu của thiên nhiên và tự hỏi: vì sao cái cây kia, con mối kia, bông hoa kia, con chim kia… lại có những khả năng huyền diệu như thế. Trong khi đó, chúng ta đang phải mang vác một thân xác nặng nề với bóng tối còn nặng nề hơn trong tâm hồn chúng ta.

Trong bóng tối của đêm cuối cùng một mùa đông khắc nghiệt, tất cả như không còn gì có khả năng hồi sinh. Một khu vườn hoang tàn và u tối với sỏi đá và rác rưởi. Chúng ta nằm trong bóng tối giá lạnh ấy đầy nỗi sợ hãi và đôi khi tuyệt vọng. Và vào lúc gần sáng, chúng ta cảm thấy một hơi thở rộng lớn và rực ấm tràn ngập ngôi nhà của chúng ta. Một bàn tay quyền phép của thời gian lướt qua và biến mùa đông u buồn và giá lạnh ngập tràn ánh sáng ấm áp. Chúng ta thức dậy, cho dù chúng ta đã chứng kiến gần hết cả đời mình nhưng chúng ta vẫn ngỡ ngàng reo lên trong lòng mình. Trước mắt chúng ta, cả khu vườn hoang tàn ngập tràn hoa nở và hương thơm. Từ những tổ kén xấu xí và đen đúa mở ra những cánh bướm với vẻ đẹp rực rỡ và với những nhịp bay huyền diệu của đôi cánh. Quyền lực nào đã biến những tổ kén xấu xí và đen đúa với một sự bất động và đầy ngờ vực bên trong chúng mở ra những cánh bướm ấy. Con đường của những bông hoa đi từ bên trong bí ẩn của những cành cây khô trụi và vô cảm, của những cánh bướm từ những tổ kén, của những mầm cỏ và những bông hoa tinh khiết và tỏa hương từ một góc vườn hoang tàn như cái chết cũng chính là con đường của chúng ta đi qua đời sống đầy dục vọng, máu chảy và tuyệt vọng này.

Nhưng những hạt rau khúc im lìm trong đất đai giá lạnh và bão gió kia, những mầm cây trong ruột gỗ khô cứng kia, những cánh bướm trong những tổ kén bất động và đầy bóng tối kia… không phải là sự bất động hay là sự chết. Tất cả chúng chuyển động một cách không ngưng nghỉ từ bên trong bản chất của chúng. Chúng đã lưu giữ trọn vẹn những điều kỳ diệu nhất đã được Tạo hóa ban cho. Chúng đã không đánh mất những điều kỳ diệu ấy và khi thời gian đi đến đúng đỉnh điểm thì tất cả những kỳ diệu kia bừng nở. Tôi đã từng đến một số nước Châu Âu vào những ngày đầu xuân. Tuyết trắng và băng giá vẫn ngự trị trên mặt đất. Nhưng bỗng một sáng thức dậy, cả vườn cỏ đã bật mầm xanh non và những bông hoa dại nhỏ bé đã xòe nở như ai đó đêm qua đã mang những bông hoa kia đến trồng trong vườn cỏ. Những bồn hoa nhỏ bé với những cuống hoa mảnh dẻ đang run rẩy trong những làn gió nhẹ buổi sáng. Cho dù con người đã chứng kiến cảnh này từ khi họ được sinh ra nhưng họ vẫn không sao kìm được xúc động và bị quyến rũ ngay lập tức. Tại sao những cây hoa nhỏ hơn cả cái đầu tăm lại có thể xuyên qua băng giá khắc nghiệt như vậy và vươn lên xòe những cánh hoa rực rỡ một cách lộng lẫy và bình thản như vậy.

Vũ trụ chứa trong nó lớp lớp những bí ẩn kỳ diệu mà chúng ta không bao giờ biết hết. Và chúng ta cũng là một trong những bí ẩn kỳ diệu của vũ trụ này. Chỉ có điều, chúng ta đã và đang đánh mất đi những điều kỳ diệu ấy. Tệ hại hơn nữa là chúng ta không nhận biết được vũ trụ lớn lao vô tận này mà lại nghĩ chúng ta là những kẻ cải tạo lại thiên nhiên và ngốc nghếch nhưng hợm hĩnh tin rằng chúng ta mới là những kẻ làm ra ánh sáng cho thế gian và chúng ta là những kẻ thông minh nhất thế gian này. Chúng ta tự tin một cách mù quáng rằng những sản phẩm công nghệ chúng ta làm ra có thể thay thế những gì mà tạo hóa sinh ra trong vũ trụ. Những kẻ ngốc nghếch và tự phụ nghĩ rằng họ đang làm cho thế giới này mỗi ngày một văn minh hơn, tiến bộ hơn. Còn những người hiểu biết thì nhận ra rằng họ đang cố gắng trở về với những gì kỳ diệu nhất mà Tạo hóa đã ban cho loài người nhưng loài người đã đánh mất.

Tác giả: Vương Thảo
link: http://tuanvietnam.net/2010-02-02-trang-page-7

Những năm tháng phải lòng, yêu đương, cuồng nhiệt đã trôi qua sau lưng lúc nào không nhận ra. Đàn bà ba mươi có hai cuộc sống. Một là gia đình, một là khao khát.

Gia đình tức là có nơi về, yêu thương con, chăm sóc chồng, vun vén cuộc sống ít vui nhiều lo âu. Những người phụ nữ ba mươi tất bật, bình yên và quyến rũ bởi đầy đặn, bởi từng trải, bởi thành tựu và yêu thương. Có những người quyến rũ được kẻ khác bằng cả vẻ đảm đương, an phận của mình, thật lạ.

Khao khát tức là khi đã bỏ sau lưng mười năm yêu trắng tay, đã từng tha thiết, tưởng hy sinh tất cả, tưởng sẽ trời đất dài lâu, tưởng sẽ trọn đời. Rồi tuổi ba mươi đến, càng thành đạt càng hoang mang, mình đang ở đâu, ai sẽ đến trong đời mình.

Bất hạnh cho ai bị giằng xé giữa hai cuộc sống ấy, ở trong gia đình vẫn khao khát, hoặc độc thân nhưng đầy gánh nặng.
Đôi khi tôi tự hỏi tôi là ai.

Đàn bà ba mươi có quyền làm những gì tuổi hai mươi mơ ước chăng, có chứ. Có quyền lực sai khiến bằng một ánh mắt, một lời nói. Có thể thanh thản từ chối vì biết mình là ai, cũng biết tiếc nuối bởi đủ từng trải để hiểu thế nào là hạnh phúc. Biết cách lý giải cho mọi cảm xúc, biết cách đẹp, biết đàn ông cần gì.

Dường như đến tuổi ba mươi, đàn bà biết cách yêu, biết cách nồng nàn. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân không bao giờ chạm tay tới nổi.

Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên.
Bởi hiểu ra không giống như xưa, chúng ta không còn lầm lẫn giữa nhan sắc và tuổi trẻ. Và người phụ nữ nhận ra mình đẹp bắt đầu từ tuổi ba mươi, tự tin rằng những người đàn ông mình cần là những người nhận ra được người đẹp bên trong người đàn bà.
Tuần trước ngồi thương thảo hợp đồng với đối tác, bất ngờ người đàn ông thú nhận, tôi chỉ bị quyến rũ bởi những người đàn bà có năng lực, có đầu óc. Vì chúng tôi đến độ tuổi này, biết chúng tôi cần gì.

Thì ra đàn ông cũng đã phân biệt, thứ nhan sắc họ thèm và thứ nhan sắc họ cần. Đàn ông có lẽ đã như nhau, tôi thèm có được hoa hậu, nhưng tôi cần một người đàn bà đích thực ở bên.

Vậy còn điều gì đàn bà ba mươi đã thua kém chính mình khi đôi mươi? Có lẽ đó là quyền lực thanh xuân, thứ quyền lực mà đàn bà ba mươi cố tình không muốn nhắc đến nhất.

Lúc đôi mươi tôi mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài, thật rộng và nhảy nhót, tôi thật gợi cảm. Lúc ba mươi nếu tôi vẫn nhảy nhót trong một chiếc sơ mi dài và thủng, tôi thật lập dị và gớm ghiếc.

Lúc đôi mươi tôi có quyền không son phấn ra phố, buộc tóc đuôi gà, ngồi lơ đãng bên bờ hồ tưởng tượng những lãng mạn. Lúc ba mươi, không son phấn là một cách bất lịch sự, và bên hồ, những người đàn bà chỉ ngồi để chảy nước mắt đau đớn.

Vì năm tháng đã trôi qua lặng yên, có thứ đã đến, như thành đạt, như từng trải, như tiền. Nhưng có thứ không níu nổi, như tuổi trẻ. Đàn bà ba mươi tối kỵ ngồi một mình, nghĩ một mình, làm một mình, và sống quạnh hiu.

Có một cuốn sách đầu đề là “Đàn bà ba mươi mới đẹp”, trong đó nói, cái đẹp tới từ sự độc lập, bởi họ dũng cảm và từng trải. Cái đẹp ba mươi cũng đến từ tình yêu và sự tự tin khi vứt bỏ tình yêu. Và sách nói, đàn bà càng ba mươi, càng dễ buông tay khỏi ái tình.

Tôi nghĩ những điều đó hợp lý, khi phụ nữ nhận ra họ càng quý giá, họ càng khó có cơ hội ngã vào đời người đàn ông.

Đàn bà ba mươi không yêu nổi người đã tha thiết yêu khi mười tám. Lại khao khát kết hôn với người chồng mà khi mười tám có đánh chết cũng không muốn lấy. Có người bảo, đó là bởi đàn bà đã thực tế hơn thiếu nữ, hiểu mình muốn gì. Tôi thì cho rằng đó là bởi người đàn bà ba mươi đã nếm đủ những đòn đau của cuộc sống, trong tình yêu và hôn nhân, họ sợ tương lai nhưng họ còn sợ quá khứ hơn!

Sách nói đàn bà ba mươi chỉ mơ hai thứ, chưa chồng thì mơ yêu đương nhiều hơn, có chồng thì mơ tiền nhiều hơn. Đàn bà ba mươi chỉ có yêu và tiền. Báo chí dành cho tuổi ba mươi thường là tạp chí tiêu dùng thời thượng hoặc mục tâm sự tình duyên éo le. Để đàn bà ba mươi tiêu những lo âu vào đó.

Tôi cũng đang viết cho những độc giả ấy, kín đáo hướng dẫn họ cách tiêu tiền hoặc trút những tâm tình lên giấy. Chúng ta giống nhau không phải bởi cùng bước qua ngưỡng cửa ba mươi, mà bởi đã chọn được cách dung hoà với cuộc sống. Ba mươi là lúc chấp nhận những thay đổi mà cuộc đời dành cho ta, không kháng cự, chỉ uyển chuyển lợi dụng để những đổi thay cuộc đời biến thành động lực để ta đi tới.

Tôi nghĩ người đàn bà ba mươi có năng lực hay không, chỉ phân biệt bởi điểm đó, bởi lúc vượt qua trắc trở khó khăn. Chứ không phải những người phụ nữ có xe đẹp nhà đẹp, chồng đẹp con cũng đẹp là người có năng lực, chỉ nên gọi họ là người phụ nữ may mắn mà thôi.

Đàn bà ba mươi đã thoát ra được những viển vông tuổi đôi mươi. Họ không cần lãng mạn, một sự ấm áp, một khoảnh khắc đẹp, mà mong muốn sở hữu, muốn có con, có người tình, những điều có thật trong đời. Mơ ước của tuổi ba mươi đã thật hơn, đã không còn chỉ là mơ ước. Nên nhiều người đàn bà không nhận ra, tuổi đôi mươi rất ngại tới nhà bạn trai, tuổi ba mươi muốn để lại bàn chải đánh răng buổi sáng trong nhà bạn trai, muốn để lọ nước hoa,chai sữa tắm có mùi yêu thích ở lại nhà người yêu.

Như khi đàn bà đi, điều gì đó còn ở lại.

Bạn tôi nói, khi chia tay người yêu, đi khỏi đời nhau, cái cô ấy tiếc nhất không phải là anh bạn trai, mà là chai sữa tắm mùi vỏ cam còn để lại ở nhà anh kia. Cô ấy thích mùi vỏ cam, và với đàn bà ba mươi, chia tay nhau, thì đàn ông không còn giá trị bằng một chai sữa tắm. Mặc dù cô ấy có tiền để bất cứ lúc nào mua một chai sữa tắm khác như thế.

À, có lẽ không phải đàn ông không còn giá trị, mà bởi đàn bà ba mươi yêu ghét rạch ròi.

Hình như ba mươi là lúc đàn bà mới bắt đầu cuộc sống đích thực đàn bà?

blog Trang Hạ

Những năm 20, người ta uống bia uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30 tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng.

Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay đắng tưởng như tận cùng. Nhìn lại những tháng năm đi qua bỗng thấy hun hút trống trơn có lúc giật mình thoảng thốt.

Những năm 20, người ta có thể diện một chiếc quần bò lỗ chỗ, mặc pull in hình Manowar, tự tin đeo khuyên tai, tự chọn cho mình màu tóc ưa thích. Khi 30, người ta bắt đầu chuộng hơn quần âu, một sơ mi măng séc là phẳng. Người ta cũng bắt đầu chọn cho mình một chiếc caravat hợp tâm trạng. Khi 30 còn diện bò bạc phếch, nhuộm tóc khác màu đen đã có cảm giác lạc điệu.

Những năm 20, người ta uống bia uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30 tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng. Bắt đầu biết lo cho bản thân hơn. Tần số các cuộc nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng giảm dần. Bắt đầu để ý đến sức khỏe và cân nặng.

Cái thời 20 máu lửa sẵn sàng dựng xe, vác chầy xông vào nhau chỉ vì một lời xúc phạm. Đàn ông 30 bình thản trả lời “không muốn gì cả” khi một thằng oắt con đầu vàng quần côn bó ép xe vào lề đường hất hàm “muốn gì?”. Đàn ông 30 bắt đầu có khái niệm “chỉ số AQ đủ dùng”.

Đàn ông 30 bắt đầu cảm thấy nhu cầu tất yếu cạo râu, sửa gọn lông mũi, xịt nước thơm mỗi khi bước ra khỏi nhà. Đàn ông 30 bắt đầu ăn mặc không theo một hình mẫu, không theo một thần tượng nào. Đàn ông 30 bắt đầu làm đẹp không chỉ dành cho các cô gái mà phần nhiều để cảm thấy đoàng hoàng tự tin tiếp xúc với các đối tác làm ăn, giao dịch. Đàn ông 30 cảm thấy tự tin khi mặc vest.

Đàn ông 30 bắt đầu cho mình cái quyền đòi hỏi một vị trí trong XH, đòi hỏi vai trò của mình trong cuộc sống, trong tổ chức. Nhu cầu muốn khẳng định mình.

Đàn ông 30 đi đường ít khi ngoái lại nhìn theo một cô gái trẻ đẹp để thầm xuýt xoa về thân hình nhưng lại thường xuyên ngoái lại nhìn theo một chiếc xe đẹp hay một người đàn bà nền nã. Đàn ông 30 nhìn thấy vẻ đẹp của người đàn bà 30.

Đàn ông 30 “thèm” một chân dài nhưng “cần” một sự cảm thông, cần một điểm tựa tâm hồn. Đàn ông 30 muốn một mái ấm, tìm cho mình một người đàn bà có thể đi tiếp quãng đường tương lai. Bắt đầu hình dung về ngôi nhà và những đứa trẻ.

Đàn ông 30 là lúc bắt đầu cảm thấy tự tin, cảm thấy được sức gánh của đôi vai mình. Đủ tự tin và bình thản để hứng chịu những thử thách của cuộc đời.

Đàn ông 30 bắt đầu lôi những giấc mơ lóng lánh leng keng một thời tuổi trẻ ra để đổi lấy những mục tiêu thực tế hơn và đôi khi giản dị hơn.

Đàn ông 30 dám nghĩ, dám làm, dám chơi, dám đối mặt với thất bại và cũng dám dừng. Đàn ông 30 bắt đầu phân biệt được ranh giới của sự lố bịnh. Nhìn thấy được cái ngưỡng đủ. Đàn ông 30 đủ tinh tế để vượt qua những giá trị phù phiếm.

Tuổi 30 đàn ông dần tự tin để thấy mình là đàn ông khi đứng trước phụ nữ. Dám nhìn sâu vào mắt đối phương để tìm sự đồng điệu về cảm xúc.

Đàn ông 30 biết yêu và có trách nhiệm hơn với cảm xúc của mình. Cũng biết gìm mình trước những thất bại. Bình thản trước tai họa. Thấm thía được nỗi cô đơn, thấm thía được sự bội bạc, cảm nhận được đến tận cùng sự ấm áp tình người mà con người dành cho nhau. Khác hẳn cái yêu thời 20, yêu và vô trách nhiệm với tình yêu, vô trách nhiệm với chính bản thân mình.

Đàn ông 30 khi nghĩ về gia đình có thêm trách nhiệm. Cậu bé 20 nghĩ về bố mẹ với những sự ràng buộc gò bó khuôn khổ gia đình. Đàn ông 30 nghĩ về bố mẹ ngoài nỗi nhớ còn kèm theo mong muốn mình được làm chỗ dựa, mình được che chở cho gia đình.

Đàn ông 30 đủ tỉnh táo và bình tĩnh trước những đổ vỡ. Độ lượng hơn. Biết cách lý giải cuộc sống. Đàn ông 30 khẽ cười khi nhớ lại những năm 20 hừng hực của đời người. Ngẫm nghĩ và bắt đầu triết lý về tình yêu của những năm nông nổi, gật gù tâm đắc: “đàn ông như cái đĩa CD, cứ quay xung quanh mãi một lỗ thủng”.

Đàn ông 30 bắt đầu ngẫm nghĩ một chút về số phận mỗi khi nhìn lại con đường mình đã đi qua. Đàn ông 30 đã bắt đầu biết sợ.

Đàn ông 30 bắt đầu gắn mình với những ràng buộc để khó khăn hơn khi thực hiện một thay đổi lớn nào trong cuộc đời mình. Cuộc sống của đàn ông 30 không còn là của riêng bản thân anh ta nữa.

(viết trong lúc trà dư tửu hậu, Kalian ngon, nhạc hay)

Trần Ngọc Hưng
link: http://vnexpress.net/GL/Doi-song/Blog/2010/01/3BA17D94/

Ru ngày xưa ngủ ngoan cũng chính là ru những muộn phiền của thực tại ngủ yên, tan trong yêu thương ấm nồng hoài niệm, chỉ còn lại niềm tin lung linh soi sáng cho ta đi tiếp chặng đường. Ta đến với những gì tươi mới, tốt đẹp và bình yên đang đón đợi mình ở phía trước từ những ngày xưa trong trẻo đã khép mắt ngủ ngoan dịu dàng như thế…

Ca khúc: Ngủ ngoan nhé ngày xưa
Nhạc sỹ: Trần Quang Lộc
Ca sỹ: Thu Phương
—–

Một ngày mỏi gối chồn chân sau những bước đi hối hả đầy ắp buồn vui giữa đời, ta cần ngồi xuống dưới bóng một tàng cây, bên một hồ nước mát, ngoái lại nhìn trông những gì Được – Mất đã đi qua. Lòng mỏi mệt, ta thèm một điều gì đó trong trẻo, bình yên như những giai điệu êm đềm đầy tha thiết này – ru ngày xưa ngủ ngoan để những hồn nhiên của ngày xưa ấy nương thời gian về ru hiện tại bình yên giữa tất bật nhịp ngày:

Có đôi lúc ta muốn tìm về
Dạo chơi trên cánh đồng ấu thơ
Lòng bay theo cánh diều no gió
Và tôi hát ca tự do

Có đôi lúc ta muốn tìm về, dạo chơi trên cánh đồng ấu thơ...

Xòe bàn tay đếm những bông cỏ may xoay xoay trước gió trong một buổi chiều vàng lênh láng, giữa nội đồng trời xanh, cỏ xanh và mây trắng đến bình yên… Hoa cỏ may trong tay ta chợt thành những cây kim níu kéo bám đầy áo, khâu lại từng chiếc áo kỷ niệm choàng lên bờ vai dệt thành nỗi nhớ…

Là cánh đồng sau vụ gặt, bầy con nít ngu ngơ chạy nhảy, nướng những con cá rô đồng thơm bên bầy trâu ngoan hiền mắt ướt mà không ngớt những câu đồng dao thân thương:”Khói về bên ni ăn cơm với cá. Khói về bên tê lấy đá đập đầu”… Khói rơm thơm ấm nồng, bâng khuâng những buổi chiều sương, mỏng manh gầy như dáng mẹ trong một chiều mùa đông trên con đường xa ngái; để một chiều nào đó bất chợt gặp ngọn khói bếp nhà ai lững lờ bay lên trong sương chiều bảng lảng, ta chợt hiểu ra rằng ngọn khói mỏng manh kia mang trong mình bao nhiêu là khao khát – về một sự đầm ấm trong tim, gợi sự trở về, sum vầy bên những gì yêu thương, gắn bó…

Là bờ đê dài những chiều lộng gió, thả vào hoàng hôn cánh diều tuổi nhỏ, thênh thang trôi dưới vòm trời tự do – để đôi lúc chập chờn trong giấc mơ nơi phố thị, thèm được làm một cánh diều nhẹ tênh ấy trôi về ngày xưa…

Có những khi nghe đời muộn phiền
Ta thèm được nghe câu hát xưa
Lang thang con phố dưới trời mưa
Đếm từng lá rơi, rồi ngẩn ngơ

Bỏ lại đồng quê hoang vắng ngọn gió lành – ngọn giớ nhớ thương vẫn gọi tên từng đêm, thầm thì nhắc nhớ trong ta những câu hát xưa của bà, của mẹ bình yên khi ta “nghe đời muộn phiền”, ta tập làm người lớn nơi phố thị phồn hoa. Sau những ồn ào phố xá, đôi lúc ta thèm những khoảnh khắc vu vơ – lang thang trên con phố một buổi chiều mưa bất chợt, ngẩn ngơ theo một chiếc lá rụng, một phím dương cầm lạc lõng từ ô cửa sổ căn gác lụp xụp bên đường… Giản đơn vậy thôi – không ồn ào đua chen với quá nhiều toan tính, và để mưa gột rửa ưu tư vướng bận, thắp lên trong ta những gì tươi mát theo mưa…

Có đôi lúc nghe tiếng lòng mình
Rộn ràng hiu hắt chiều lung linh
Buồn sao khi nắng chiều sắp tắt
Để rồi nhớ thương sầu vương

Nghe bước chân ai về thật nhẹ
Tưạ ngày xưa đang dỗi hờn
Thầm thì chợt nhớ vĩ cầm đêm
Vỗ về giấc mơ – ôi ngày xưa!

Nhớ những chiều hoàng hôn, ta phóng xe ra ngoại thành chỉ để dõi nhìn về phía con đê làng mờ xa trong sương chiều bảng lảng, để thấy lại dải cong mờ thân thương ấy trong ký ức tuổi thơ khi lòng chông chênh giăng đầy hoài niệm… “Nắng chiều sắp tắt” gửi “nhớ thương”, gửi “sầu vương” vào lòng ta thổn thức.

Và khi ấy ta thấy mình cần lắm “bước chân ai về thật nhẹ – tựa ngày xưa đang dỗi hờn”, thèm “tiếng vĩ cầm đêm vỗ về giấc mơ” thơm nồng thơ ấu:

Ngày xưa ơi ngủ cho ngoan
Ngủ cho ngoan nhé – để ta dắt tuổi thơ về
Chạy quanh triền sông nhỏ – thả chiếc thuyền xưa,

Tìm lại tiếng ru – nuôi hoài giấc mơ …

Ta đặt “ngày xưa” của lòng mình bên thềm một đêm trăng và vuốt ve, dỗ dành những cái chớp mắt ngoan hiền nằng nặng hoài niệm yêu thương trôi vào giấc ngủ, đối diện với cái bình yên ấy mà tìm lại mình trong từng “tiếng ru”, từng “giấc mơ” ngọt mềm thời thơ dại…

Ngủ cho ngoan nhé  - để ta dắt tuổi thơ về...Khi giấc mơ ấy vụt tan, khi đôi mắt ngoan hiền của “ngày xưa” thức giấc, ta biết mình đã đi qua và đánh mất nhiều điều bình yên. Bàn tay vụng về níu kéo “thơ ấu đời mình” cùng những nhớ mong khắc khoải:

Vẫn cứ níu thơ ấu đời mình
Dù rằng hiu hắt chiều lung linh
Dù rằng xa lắm niềm mong nhớ
Mà lòng khát khao tình thơ
Ta vẫn mong có ngày gặp lại
Tuổi mộng ngày xưa của ước thề
Dịu dàng như tiếng hát mẹ ru
Tiếng nhặt tiếng khoan – Ơi i à ơi…

Vỗ về giấc mơ – ôi ngày xưa

Ta ngày xưa ơi, về đi thôi với những gì một thời yêu dấu thân thương: Về với cánh đồng quê nơi dấu chân thơ ấu vẫn còn hằn in trong tiềm thức; với bầy cào cào cánh đỏ cánh xanh xập xòe may áo, bốn mùa thêu ấm những giấc mơ thơm; với dòng sông quê thả xuống con thuyền mơ ước nhỏ xinh cùng những giấc mơ thầm kín một thời chỉ biết kể cho sông; về núp vào áo mẹ để thấy mình dại khờ, bé bỏng như xưa sau những nắng mưa dãi dầu nơi phố thị…

Ru ngày xưa ngủ ngoan cũng chính là ru những muộn phiền của thực tại ngủ yên, tan trong yêu thương ấm nồng hoài niệm, chỉ còn lại niềm tin lung linh soi sáng cho ta đi tiếp chặng đường. Ta đến với những gì tươi mới, tốt đẹp và bình yên đang đón đợi mình ở phía trước từ những ngày xưa trong trẻo đã khép mắt ngủ ngoan dịu dàng như thế…

Da diết với những ca từ và giai điệu ngọt mềm ám ảnh đến khó quên, “Ngủ ngoan nhé ngày xưa” của Trần Quang Lộc đã thắp lên trong lòng người những khao khát bình yên, đẹp và thánh thiện như những điều tinh khôi nhất trong hồn người tựa những ngày thơ bé…

Là con gái, nên em có niềm kiêu hãnh của riêng em

Dẫu em sai nhưng anh phải là người xin lỗi trước

Có nhiều khi em khóc sướt mướt

Anh nên hiểu rằng đó là cái cớ để được yêu thương

Là con gái, nên em hay hờn dỗi

Nếu chiều nay anh chẳng ghé thăm nhà

Và quên mất những dòng tin nhắn muộn

Chúc ngủ ngon trước mỗi tối buông màn

Là con gái, nên khi anh tỏ tình, em hay giả vờ lơ đãng…

Nhưng trong tim ngọn lửa đang cháy hết mình

Anh phải hiểu để đêm trăng nào đó…

Quy luật của con gái là: muốn kéo vào nhưng phải đẩy ra

Là con gái nên em dại dột

Yêu một người và chỉ một người thôi

Trái tim đỏ chỉ một dòng thắm đỏ

Chảy về anh, chảy mãi suốt đời

Nhưng anh hỡi bờ anh sao xa quá?

Em kiếm tìm và em mãi cô đơn

Mùa đông này gió về cây trút lá

Cuối con đường em hóa đá vọng phu

Vì em là con gái…

Gửi từ email Nguyen Ngoc Thanh – haithuy244@…
link: http://vietnamnet.vn/blogviet/ketnoi/201001/Vi-em-la-con-gai-889065/

… những đổi thay, để hoàn thiện…
… những nỗ lực, để mang đến những gì tốt đẹp nhất…

Tango Hanoi xin trân trọng giới thiệu Hanoi Milonga, hanoian tango night/đêm tango cùng người hà nội

Hanoi Milonga được tổ chức với nỗ lực cao nhất, nhằm mang đến những đêm tango có chất lượng nhất, với không khí đậm đà tango: trang nhã, lịch sự, ấm cúng, sẻ chia, thân tình…

Đêm milonga mở đầu sẽ được tổ chức vào thứ 7 đầu tiên của năm kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội,

Thời gian: từ 8h30pm – 10h30pm, thứ 7 ngày 02/01/2010
Địa điểm: Góc Hà Nội, 21A/21 Phan Bội Châu, Hà Nội
Trang phục: Trang nhã cho tango
DJ: Phú.
Phí Milonga: 25.000 VNĐ

Hẹn gặp lại các bạn cùng tango
Tango Hanoi


| http://www.tango-hanoi.com
| tango.hanoi@gmail.com
| contacts: Ms Ly 0904 35 05 38 | Mr Kien 0944 070 077

Cho Hà Nội của ta – nơi tình yêu bắt đầu, nơi nỗi nhớ là vĩnh viễn, nơi đi đâu ta vẫn muốn trở về.

Ca khúc: Mong về Hà Nội
Sáng tác: Dương Thụ
Trình bày: Hồng Nhung
—–

Hà Nội của tôi, những ngày đi xa chợt lắng nghe một câu hát cũ mà lòng nao nao thương về nơi ấy, muốn được bay ngay về thủ đô yêu dấu, như đứa trẻ khát khao sà vào lòng mẹ, để được yêu thương, vỗ về, nựng nịu.

Hà Nội của tôi, yêu làm sao 36 phố phường thâm trầm vết thời gian, yêu làm sao Hồ Gươm xanh in bóng tháp Rùa, yêu làm sao những ngôi chùa thâm nghiêm như một khoảng lặng bình yên giữa lòng đô thị đang đổi mới, yêu làm sao những gương mặt người lạ lạ, quen quen, yêu làm sao những vần thơ, những câu hát muôn đời chẳng bao giờ xưa cũ.

Người ta viết về Hà Nội nhiều lắm, có những nhạc sỹ, có những nhà văn, nhà báo, nhà thơ, và có cả những kẻ đặt bút đơn thuần chỉ vì tình yêu dành cho thành phố nghìn năm tuổi – thứ tình yêu đã ăn sâu tự trong cốt tủy, thứ tình yêu nuôi dưỡng những tâm hồn, chắp cánh cho những ước mơ. Vẫn là Hồ Gươm, Tháp Rùa, vẫn là Hàng Ngang, Hàng Đào, Hàng Vải, vẫn sông Hồng, Tây Hồ, Ô Quan Chưởng; mùa hạ có tiếng ve, mùa thu có nắng, mùa đông sương giăng và xuân ngát hoa đào… Tất cả những điều ấy đều đi vào thơ nhạc có lẽ từ lâu lắm, nhưng ta có bao giờ thấy cũ, thấy “nhàm”?

Những con đường rất xanh của Hà Nội
Những cây bàng, cây me, cây cơm nguội.
Những con đường ngoại ô nắng chói.
Những con đường đầy hoa tháng sáu hè sang

Những phố phường rất xưa của Hà Nội
Những Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Vải
Những phố phường dọc ngang lối cũ
Những mái nhà ngẩn ngơ nỗi nhớ
Trên từng viên ngói vỡ

Có lẽ bài hát này được nhạc sĩ Dương Thụ viết trong những tháng ngày ở Sài Gòn, nơi ông lập nghiệp – một bài hát chất chồng nỗi nhớ và hoài niệm. Người nhạc sỹ của Hà Nội ấy nhớ gì khi “mong về Hà Nội”? Liệu có phải là một chiều đầy nắng dạo bước trên phố phường Sài Gòn tấp nập để nhớ về “những con đường rất xanh của Hà Nội; những cây bàng, cây me, cây cơm nguội; những con đường ngoại ô nắng chói; những con đường đầy hoa tháng sáu hè sang…”

Khúc hát nhấn nhá như bước chân người nghệ sỹ đang chầm chậm bước đi trên con đường mang tên ký ức. Trôi qua trong dòng xúc cảm của ông là một Hà Nội xanh ngát bóng cây, một Hà Nội thâm trầm cổ kính với 36 phố phường “dọc ngang lối cũ”, một Hà Nội mười hai tháng hoa thơm ngát từng dấu chân người lữ khách trở về…

Hà Nội của tôi, khi đi xa nỗi nhớ sẽ đong đầy. Ta nhớ hồ Gươm một chiều mùa thu chín, hương lộc vừng nồng nàn cả ngọn gió se; nhớ Hồ Tây hàng liễu buông mành, xanh mượt mà như tóc thề thiếu nữ; nhớ lắm những đường cây trên phố Phan Đình Phùng hay hàng xà cừ vút cao trên phố Hoàng Diệu, ta đã yêu nhau mùa lá rụng tơi bời…

Và em, em có nhớ không những ngày đông hoa trạng nguyên rực màu trên phố vắng, những tối về khuya chỉ còn ta với ánh đèn đường, thương lắm bờ vai người con gái khẽ run run nép vào ta đằng sau xe máy… Nỗi nhớ chất chồng nhau, nỗi nhớ ngẩn ngơ trên từng mái nhà, góc phố, nỗi nhớ xô nghiêng cả dòng thư ta viết vội: “Gửi cho em chút nắng ở trong này…”

Tôi mong về Hà Nội
Để nghe gió sông Hồng thổi
Để thương áo len cài vội
Một chiều đông rét mướt

Chắc hẳn nỗi nhớ phải da diết lắm, tình yêu phải nồng nàn lắm mới đủ để những sợi dây cảm xúc trong tâm hồn người nghệ sỹ rung lên, kết tinh thành những câu chữ đẹp đến nhường ấy, thơ đến nhường ấy. Dương Thụ gọi đó là một thứ ẩn ngữ trong âm nhạc – là cái không nói ra, im lặng và ở sâu trong một cõi nào đó. Cũng bởi thứ ẩn ngữ đó mà nghệ thuật luôn là mảnh đất khơi gợi trí tưởng tượng vô hạn của con người.

Nhiều người cho rằng “thương áo len cài vội” là niềm thương người nghệ sỹ tài hoa gửi cho một người con gái Hà Nội dịu dàng thanh lịch. Nhưng bản thân Dương Thụ thì lại nói rằng thực ra đó chỉ là một hình ảnh thoáng qua mà ông bắt gặp trên đường phố Hà Nội những năm 1970. Có thể là một cô gái Hà Nội e lệ dịu dàng trong tấm áo ngày lạnh, hay biết đâu là một người phụ nữ tảo tần trong cuộc mưu sinh? Âm nhạc là thế, chẳng ai cấm người ta tưởng tượng, chẳng ai cấm mỗi người có quyền nghĩ về nó, hiểu nó và cảm nhận nó theo cách riêng của mình.

Tôi mong về Hà Nội
Tìm lại tiếng ve ngày trẻ dại
Giọt sương sớm trên cành đào phai
Mùi hương ngát Nghi Tàm thuở ấy.

Chuyến hành hương mang tên nỗi nhớ của người nghệ sỹ ấy dường như đi qua cả bốn mùa. Người ta bắt gặp Hà Nội mùa xuân trên cánh hoa đào rực một sắc hồng tươi chợ Nghi Tàm những ngày giáp Tết, gặp mùa hè trong tiếng ve và chùm phượng vỹ, gặp mùa thu nắng chói đường ngoại ô và gió heo may thổi khắp mặt sông gầy, gặp mùa đông trên chiếc áo len một chiều rét mướt.

Và ta, ta cũng nhớ Hà Nội vào xuân em má thắm môi hồng, Hà Nội sang thu đi bộ trên vỉa hè nghe xôn xao lá đổ, Hà Nội những ngày hè oi ả, rủ nhau đi ăn kem Tràng Tiền ngọt cả gió hồ Gươm; Hà Nội mùa đông ấm nồng câu chuyện bên cốc trà nóng vỉa hè…

Hà Nội của ta, đi xa là sẽ nhớ, đi xa là sẽ mong về…

Tác giả: HOÀNG HẢI ANH,

http://www.tuanvietnam.net/2009-12-19-ha-noi-cua-ta-di-xa-la-se-nho-